Chuyện con tôm “ôm lén” gốc tràm

Spread the love
Rate this post

Nếu bạn từng lạc mình trong những vùng rừng nghèo, nơi đất đai khắc nghiệt, có lẽ bạn sẽ hiểu được câu chuyện đầy cảm xúc về con tôm “ôm lén” gốc tràm. Chuyện kể về sự đấu tranh của người dân, những mảnh đất chật hẹp và cuộc sống khó khăn ở vùng đất Cà Mau.

Loay hoay trên thửa rừng nghèo

Trong hẻm xóm nhỏ tại ấp 18, cảnh xe máy lưu thông trên con đường đất đen trong mùa khô hạn thật đáng thương. Đây là một phần nhỏ của một cộng đồng nghèo, nơi mà những ngôi nhà thưa thớt chỉ nhìn thấy dòng kênh Tư trong vắt. Dòng nước này không chỉ cung cấp cho rừng mà còn tưới cho hàng trăm héc-ta đất nông nghiệp gắn liền với đất rừng ở ấp 18. Tuy nhiên, không chỉ phục vụ cho cây lúa và cá đồng, mà gần đây, người dân ở đây còn lấy nước từ kênh Tư để nuôi tôm, bất chấp yêu cầu phải trồng tràm hoặc cây rừng hệ ngọt. Ông Lai Văn Đảm, một người dân ở đây, cho biết rằng “đất trồng tràm nuôi tôm mau lớn không thua gì nuôi tôm trên đất lúa”. Con đường dẫn từ nhà ông Đảm đến trang trại của ông chỉ có khoảng ba dây đất, nhưng vẫn đủ để nuôi tôm và tạo ra sự thịnh vượng cho gia đình ông.

Cái ấp nợ nần

Mặn đã đến, nhưng tôm sú vẫn nhảy nhót vui tươi bên gốc tràm, gia đình ông Đảm đã giảm bớt gánh nặng. Tuy nhiên, họ vẫn thuộc diện hộ nghèo và có thâm niên ở ấp 18. Ông Đảm cho biết rằng “Một năm sau khi tôi nhận đất rừng, tôi vẫn còn nghèo”. Do hoàn cảnh khó khăn, ông Đảm đã phải nhượng lại một phần trong số năm héc-ta đất rừng cho người khác. Ba trong số tám người con của ông Đảm đã rời quê hương và chỉ hết lớp hai hoặc lớp ba, bỏ học sớm để giúp đỡ gia đình. Một số trong số đó cũng nuôi tôm dưới gốc tràm giống như ông Đảm, và cũng đối mặt với khó khăn như ông. Gia đình ông Đảm vẫn nợ các ngân hàng hàng năm triệu đồng và không biết khi nào mới có tiền để trả.

“Biến” đất tràm thành vuông tôm

Trong hành trình tìm hiểu về câu chuyện này, tôi đã gặp ông Năm Tặng, người có một mô hình khá đặc biệt. Ông đã lén đưa nước mặn vào khu nông nghiệp để nuôi tôm sú kết hợp trồng lúa từ năm 2000. Với sự hiệu quả của phương pháp này, ông đã mở rộng diện tích và hiện tại, ông đã không còn một cây tràm nào trên mảnh đất rừng của mình. Ông cho biết rằng ” từ khi nuôi thêm tôm, tôi đã xây được nhà, mua sắm các tiện nghi sinh hoạt và phương tiện đi lại”. Ông tự hào kể về mô hình “con tôm ôm gốc tràm” của mình và sự phát triển mạnh mẽ của gia đình.

Tuy nhiên, việc “ôm lén” nước mặn để nuôi tôm đã là một thực trạng tồn tại từ lâu ở ấp 18 và các ấp lân cận. Dù chính quyền đã cố gắng ngăn chặn và áp dụng biện pháp xử lý, nhiều người dân vẫn tiếp tục vi phạm. Hậu quả của hành động này không chỉ là lập biên bản hay xử phạt hành chính, mà còn đến mức bị khởi tố hình sự.

Tuy nhiên, không chỉ riêng ấp 18, tình trạng này đã lan rộng đến các xã Nguyễn Phích và Khánh Thuận. Từ năm 2000 đến nay, hơn 1.000 ha đất rừng đã bị chuyển đổi sang luân canh tôm-lúa, trong đó có hơn 200 ha bắt buộc phải trồng rừng. Nếu không có biện pháp hỗ trợ cho người dân nhận khoán đất rừng và khuyến khích phát triển sản xuất, diện tích rừng sản xuất hệ ngọt sẽ tiếp tục giảm đi nhiều hơn nữa.

Đây là một câu chuyện đầy cảm xúc về sự đấu tranh của người dân và những khó khăn của cuộc sống. Đồng thời, nó cũng là một lời cảnh báo về việc bảo vệ môi trường và sự phát triển bền vững.